xmlns:fb='https://www.facebook.com/2008/fbml' Music for your soul..!

Advertisement

Nhìn những cụ già đang sống những giây phút cuối đời, tôi tự hỏi: “Họ đang nghĩ gì?”. Khi ta ngoảnh mặt nhìn lại cuộc đời một con người, ta nhận thấy rằng: người ta thích ganh đua lúc tuổi trẻ; còn khi đổ bệnh về già, tất cả những gì người ta có đều là vô nghĩa...

Sống với mục đích của bản thân
Sống với mục đích của bản thân.
Một ngày nào đó mình cũng thế! Của cải là gì? Địa vị có là gì?… Những thứ đó chỉ là phương tiện và chẳng có phương tiện nào hoàn toàn tốt cả. Khi đứng giữa cái chết và sự sống, ta chỉ còn thấy con đường duy nhất của mình lúc đó chính là Đức Tin. Niềm tin cho con người ta sự bình an, thứ mà mọi người đang nhọc công kiếm tìm trên cõi đời này.
Người mạnh và kẻ yếu đều phải... chết. Nhưng chết trong điều kiện như thế nào mới là điều đáng trân trọng, tùy vào cách con người ta sống mà ta có thể chết trong đau khổ hay chết trong bình an. Tuổi trẻ còn quá sớm để nghĩ đến cái chết? Nhưng ai mà biết được: sáng mai, ta còn thấy bình minh nữa hay không?
Chứng kiến những giây phút cuối đời bên những con người cao tuổi, bệnh tật, nhìn thấy sự sợ hãi và lo lắng của họ, tôi tự nhủ: Đừng để cuộc đời mỗi người chúng ta trôi qua một cách vô nghĩa, mà hãy sống đúng với những giá trị mà mình đang có, đó là lòng cảm thông, là tình huynh đệ, là tình bạn và là tình yêu. Mọi người trong chúng ta, ai cảm nhận được tình yêu và sống để yêu, người đó bình an thật. Còn những con người bất an trong tâm hồn, chạy theo danh vọng chưa biết rằng, đó không phải là tất cả những gì họ có.
Xem thêm: iPhonevà nỗi lòng người mẹ 

Riêng tôi, tôi còn quá trẻ, nhưng tôi không quá sớm để nói về đời người ý nghĩa như thế nào. Ai mà không muốn được yêu thương, không muốn được hạnh phúc? Và khi ta cho đi người khác niềm hạnh phúc, chính là lúc ta được yêu thương.

Đã 14 năm trôi qua, từ cái ngày Trịnh Công Sơn từ giã cõi đời, nhưng trong đời sống âm nhạc Việt Nam, ông vẫn là người nhạc sĩ hiện hữu rõ nhất trong từng hơi thở và nhịp đập của mọi con tim yêu nhạc Việt.

âm nhạc của Trịnh Công Sơn sống mãi
Đã 14 năm trôi qua, nhưng âm nhạc của Trịnh Công Sơn
 vẫn sống mãi trong tâm hồn công chúng.
Ngày 1/4/2001, người ta bàng hoàng khi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời. Trong lịch sử văn nghệ sĩ Việt Nam bấy giờ, chưa từng có đám tang nào lịch sử như đám tang của Trịnh Công Sơn, hàng nghìn người bên linh cửu người nhạc sĩ, với đủ các từng lớp trong xã hội. Điều này chứng minh cho chúng ta thấy rằng, âm nhạc của ông được mọi giai cấp yêu chuộng và sẽ sống mãi cho đến mai sau.

Xem thêm: Music (Âm nhạc) 

Dù có ở cõi ngàn thu, nhưng Trịnh Công Sơn đã để lại một hình bóng của một ngọn núi, và không bao giờ mất. Các sáng tác của ông được rất nhiều khán thính giả đón nhận bằng chính con tim và khối ốc của mình. Trịnh Công Sơn đã cống hiến cả một đời mình cho âm nhạc, cho những bài ca về thân phận hữu hạn của kiếp người, về tình yêu quê hương đất nước, những tác phẩm của ông vượt lên trên cả định mệnh và sự nghiệt ngã của số phận con người.
14 năm trôi đã đi qua, từ cái ngày Trịnh xa rời cõi tạm, hình dáng của những bản Trịnh ca vẫn còn rất rõ trong đời sống nhạc của nước nhà. Các sáng tác đó vẫn luôn được đón nhận, trân trọng và yêu mến với tất cả mọi người.

Trịnh ca tự nhiên như nước từ nguồn thấm vào con tim người nghe nhạc, giúp người yêu nhạc luôn yêu thêm để sống, để thấy sự chia sẻ và an ủi những nỗi tuyệt vọng và cả những niềm vui.
Trần Đăng Khoa là một nhà thơ sống mãnh liệt cùng những ca khúc Trịnh, ông cho rằng: Dù đi đến đâu, ta cũng thấy mọi người hát nhạc Trịnh, nhạc của ông chiếm hầu như gần hết tâm hồn người con xứ Việt, len lỏi vào những con hẻm sâu thẳm nhất của công chúng Việt kiều xa xứ. Hầu như ở đâu đi chăng nữa, cũng có người yêu mến Trịnh Công Sơn.

Xem thêm: Nhạc sĩ Phạm Duy 

14 năm đã trôi qua, âm nhạc cùng những bản tình khúc của TrịnhCông Sơn, vẫn còn vang mãi, ẩn chứa nhiều ý nghĩa, thân phận, kiếp người, tình yêu, đất nước,…  cho hôm nay, cho tương lai, và cho cả mai sau.

Cho dù có cách xa nghìn trùng mấy đi chăng nữa, thì hãy cứ yêu nhau đi khi ta vẫn còn sống - “Riêng một góc trời” là ca khúc nói lên tư tưởng yêu đời, yêu người đó của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên
"… Gọi tên anh mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau".

Riêng một góc trời
Riêng một góc trời


Tôi nhớ nhất là mỗi buổi sáng sớm của mùa thu, khi mặt trời còn chưa ló rạng, cái se lạnh sáng sớm cùng mấy chiếc lá rụng ngoài cửa sổ, bên ly cafe đen không còn nóng khi vừa mới pha xong. Bật chiếc radio nhỏ, bỏ đi những suy nghĩ nặng nề của công việc, những nỗi lo ngày thường và cả những chuyện tình cảm không như ý. Đắm chìm trong ca từ ngọt ngào của “Riêng một góc trời”, lắng nghe từng khoảnh khắc đã thấm sâu vào trái tim của những người yêu tình ca.


Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ

Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa
Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ
Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi

Nhắc đến “Riêng một góc trời”, người ta không thể không nhắc đến Tuấn Ngọc, chàng ca sĩ hào hoa rong ruổi qua biết bao nhiêu chặng đường của những bản tình ca muôn thủa, với chất giọng đầm ấm cùng điệu buồn chậm rãi của anh đã làm cho “Riêng một góc trời” giống như một câu chuyện tình với những hoài niệm và kỷ niệm xa vời,... không thể có hồi kết, để lại bao nhiêu cảm xúc trong lòng người yêu nhạc, đặc biệt là dòng nhạc tình Ngô Thụy Miên.


Mời bạn đọc lắng nghe và thưởng thức “Riêng một góc trời”, bản tình ca ấm áp của Ngô Thụy Miên, qua các tiếng hát Tuấn Ngọc, Bằng Kiều, cùng một số giọng ca khác.
-----------------------

Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi

Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu

Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa

Khi mùa đông về theo cánh chim bay
Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi

Một mai em nhé, có nghe thu về, trên hàng lá khô

Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau







Phạm Duy
Có thể nói rằng, từ khi Tân nhạc ra đời và phát triển thì cố nhạc sĩ Phạm Duy (1921-2013) là người tiên phongcó rất nhiều thành công khi đưa những câu hát dân ca vào Tân nhạc, ông cũng là một trong những nhạc sĩ giàu ảnh hưởng nhất của Tân nhạc Việt Nam xuyên suốt chiều dài thế kỷ.

Phạm Duy, trước khi bắt đầu cuộc đời viết nhạc của mình, thì ông là một ca sĩ trong một gánh hát. Sau đó trong thời kỳ chống Pháp thì ông trở thành cán bộ văn nghệ. Trong suốt 20 năm sinh sống ở miền Nam khi nước nhà chia cắt, ông là người phản ảnh hầu như tất cả mọi khía cạnh đời sống vật chất và tinh thần của người dân Việt Nam


Trong sự nghiệp sáng tác của mình, Phạm Duy có rất nhiều cung bậc cảm xúc theo từng giai đoạn khác nhau của ông.


Là người đi từ dân ca, chủ yếu là các sáng tác về hình ảnh người dân đấu tranh giành độc lập, rồi sau đó là ông sáng tác về trường ca để nói lên kết quả to lớn mà nhân dân có được.
Tâm ca, là những ca khúc chống bạo lực và làm thức dậy lương tâm. Rồi đạo ca, là những tác phẩm đi tìm chân lý, mang tính thiền rất cao.

Sau đó là các ca từ về tục ca - tiếu lâm, và cuối cùng là những bài hát hoan ca như nữ ca, bé ca, bình ca.
Đặc biệt, tình ca là chủ để mà bất cứ cặp tình nhân nào cũng đã hát và nhớ mãi, trải dài qua 3 thế hệ, trong suốt hơn 40 năm, và là chủ đề mà Phạm Duy không hề thay đổi


Sau giải phóng, Phạm Duy cùng gia đình của ông sang Mỹ sinh sống, tại đây, ông làm nghề hát rong, ông rong ruổi khắp nơi để hát những ca khúc mới của mình như: Ngục ca, Tị nạn ca và Hoàng cầm ca.

Năm 2010, để kết thúc sự nghiệp sáng tác của mình, Phạm Duy hoàn thành nhạc phẩm: Minh họa Truyện Kiều, một nhạc phẩm cho thấy tham vọng lớn trên con đường dân ca của ông từ lúc hát rong và hát dạo.

Xem thêm: Nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 





Có thể nói, Nhạc sĩ Phạm Duy là người đã chứng kiến sự phát triển của Tân nhạc Việt Nam qua suốt chiều dài đất nước, ông cũng là người đồng hành cùng rất nhiều ca nhạc sĩ lúc bấy giờ, từ những người đã khẳng định tên tuổi cho đến những ca sĩ mới bước chập chững vào nghề.

Năm 2005, Phạm Duy hồi hương và vào ngày 27 – 1 – 2013, người nhạc sĩ đã đi hết chiều dài của đất nước Phạm Duy đã yên nghĩ trong niềm tiếc thương vô hạn của những người yêu quý ông cũng như yêu dòng nhạc ông.

-----------------------------------------------------------------------------

His musical career started as a singer in a musical troupe, performing around the country in 1943-44. He the became a musical cadre during the anti-French Resistance. Settling in the South a few years before Vietnam was divided, for more than twenty years Pham Duy's music reflected all aspects of the Vietnamese' emotional life.

Pham Duy divides his career into several periods:


Folk Songs (Dan Ca), which recorded the images of the Vietnamese during the struggle for independence, culminating into his Song Cycles (Truong Ca), which join several folk tunes to proclaim the greatness of the Vietnamese people.


Heart' Songs (Tam Ca) - which aimed to awake humanity's conscience, to protest against violence and inhumanity.


Spiritual Songs (Dao Ca), with a Zen character, which aimed to seek for the truth.

Profane Songs (Tuc Ca), which tackled head-on hypocritical attitudes and phoney virtues.

Children's Songs (Be Ca), Young Women's Songs (Nu Ca) and Peace Songs (Binh Ca), which were songs of joy.


In addition, his many love songs have been sung and learnt by heart by three generation of lovers over the last 40 years.


After the events of April 1975, Pham Duy and his family went to the United States where he settled in Midway City, California. He continues a minstrel's life and appears regularly all over the world to sing his new refugees' songs (ti nan ca), prisoner's songs (nguc ca) and hoang cam songs.
From 1997 he worked on his last composition, called MINH HỌA KIỀU (Illustration of The Tale Of Kieu) and finished it in the year 2010.
He returned to live in Viet Nam in 2005, and passed away on 27 January 2013 in Saigon.





Trinh Cong Son
Trinh Cong Son has been the close and friendly name to many people. Sometimes, he is the CONFIDANT to share the feelings of sadness and happiness by singing his marvelous songs whose lyrics are weaved by brilliant but simple and meaningful words which take a lot of time to understand some phrases and sentences in more than 500 songs of this talent musician. His music is so strange! Sweet floating sadness! It insinuates the human heart to make a cool and sparkling lake with holy melodies.


View more: Music

+“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.” (Mưa hồng)
["For this life lasts too long for sadness" (Life too long for sadness)]

 

 + “Vì sao tôi sống? Vì Đất nước cần một trái tim.”(Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui)
["Surely I realize my existence is because A country needs a son". (Each day I choose a joy)]


More than 70 of his songs have been translated into many languages, such as: English, French, Japanese, etc. because translators love Son’s songs very much and want to share and introduce those songs to friends around the world. However, according to Professor Buu Y, a famous translator and a close friend of Trinh Cong Son, right before translating Son’s songs, translators surrender. Translating is only for the sake of love for his music. Many English translational versions of Vân Mai, Trần Duy Tính, Như Quỳnh, and Khương Duy, etc. or some foreigners, such as: Richard Fuller, Patrick Gallagher, John C. Schafer and Jason Gibbs, etc. try to convey Son’s ideas in his songs. Those English translational versions only help us understand the general meaning but are too difficult to sing like Vietnamese versions.

View more: Nguyễn Ánh 9 


Translating Trinh Cong Son’s songs is an attractive trend. Beside that, there has not been any certain research on this problem in the light of linguistics.


Mưa hồng                                     Life too long for sadness


Trời ươm nắng cho mây hồng                                 First the sun, then pink clouds
Mây qua mau em nghiêng sầu                                 Clouds grow thick, you grow sad
Còn mưa xuống như hôm nào                                 Every day, afternoon
Em đến thăm mây âm thầm mang gió lên               Here you come, rising wind, then rain falls

Người ngồi đó trông mưa nguồn                             Sitting there, in your cloud
Ôi yêu thương nghe đã buồn                                   Oh my love, sadness pours
Ngoài kia lá như vẫn xanh                                      On the leaves, wet and green
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng   Rivers here, rising fast, find high ground

Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao                      This time you've cried all afternoon
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu                             Even more rain than yesterday
Em đi về cầu mưa ướt áo                                         Now you've soaked all your dry clothes
Đường phượng bay mù không lối vào                     Let me dry all your soaked clothes
Hàng cây lá xanh gần với nhau                               Let me mop everywhere you were

Người ngồi xuống mây ngang đầu                          Every day in your cloud
Mong em qua bao nhiêu chiều                                Sitting there, choked up voice
Vòng tay đã xanh xao nhiều                                   Red-blotched eyes, teary face
Ôi tháng năm, gót chân mòn trên phiếm du           Too much rain, shoes will rot, feet splashing

Người ngồi xuống xin mưa đầy                             Much too much, turn it off
Trên hai tay cơn đau dài                                         My too ears start to hurt
Người nằm xuống nghe tiếng ru                             Close your eyes, hear me sing
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.                      For this life lasts too long for sadness

Trinh Cong Son
Ít ai biết rằng, ông là người nhạc công mà đã dành cả một cuộc đời của mình cho âm nhạc Sài Gòn hoa lệ thời đó. Là người chứng kiến những thăng trầm của âm nhạc miền Nam Việt Nam, đó là “Ướt mi” - TrịnhCông Sơn. Đó là Khánh Ly, Elvis Phương, Lệ Thu, Thanh Thúy,... những ngày đầu trên sân khấu.


Là quê gốc Điện Bàn, Quảng Nam, chàng trai Nguyễn Đình Ánh (nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9) có một gia đình mà trong nhà không có ai là nghệ sĩ. Ông phải tự học sáng tác và học đàn. Khi TrịnhCông Sơn viết “Ướt mi”, Nguyễn Ánh 9 chính là người đã tập bài đầu tiên của Trịnh Công Sơn cho Thanh Thúy.

Nguyễn Ánh 9 và những phím đàn dương cầm thầm lặng
Là một người nhạc sĩ xuất thân từ một nhạc công dương cầm, ông không phải thôi thúc bởi việc sáng tác hay vì muốn nổi tiếng, mà chỉ tập trung vào việc chơi đàn cho những sáng tác của những nhạc sĩ khác. Ban nhạc luôn phải có nhạc trưởng, và khi nhạc trưởng nghỉ, Nguyễn Ánh 9 lên phụ trách, đệm và hòa âm.
Khi đệm dương cầm đã được khẳng định bằng tài năng của chính mình, ông cùng Khánh Ly được mời sang Nhật Bản để giới thiệu 2 ca khúc “Diễm xưa” và “Ca dao me” của Trịnh Công Sơn vào năm 1970.

Khi những sáng tác để lại, là những câu chuyện về cuộc đời, Trịnh Công Sơn, Khánh Ly và Nguyễn Ánh 9 là đôi bạn thân thiết. Trịnh sáng tác, Khánh Ly hát và Nguyễn Ánh 9 đệm cho những ca khúc của Trịnh Công Sơn. “Diễm xưa” và “Ca dao me” là 2 ca khúc được phổ biến ở Nhật sau chuyến đi và cũng từ đó mà bài “Không” - ca khúc đầu tiên của ông ra đời.
“Không! Không! Tôi không còn yêu em nữa
KhôngKhôngTôi không còn yêu em nữa  em ơi
Tình đời thay trắng đổi đen Tình đời còn lắm bon chen.
Tình đời còn lắm đam mê. Nên tình còn lắm ê chề”.
Không - Nguyễn Ánh 9


Ca từ của bài hát đã làm thổn thức bao trái tim Sài Gòn bấy giờ.

Người nhạc sĩ kể lại, khi lên cầu thang ở Nhật, ông đã hát tiếng hát đó. Khánh Ly hỏi: “Ai là Người con gái trong bài?”. Nguyễn Ánh 9 trả lời đó là mối tình học trò nhưng gia đình không cho phép. Khi đó ông đã 30 tuổi - có vợ và 2 con, thật bất ngờ, người nhạc công bao lâu gắn liền với các ca khúc của Trịnh Công Sơn lại hát lên ca từ đầu tiên trong sự nghiệp sáng tác của mình: “Không! Không! Tôi không còn yêu em nữa”.
Bài hát dần được nổi tiếng, khán giả đón nhận ông không những ở Sài Gòn, trong nước mà còn biết đến rộng rãi ở nước ngoài. Và Đặng Lệ Quân là danh ca Trung Hoa đã phổ biến bài hát đến những con hẻm nhỏ nhất của Hồng Kông, Đài Loan, Nhật Bản bằng tiếng Trung và tiếng Nhật.




Ca khúc “Không” làm cho tên tuổi người nhạc công Nguyễn Ánh 9 lên một tầm cao mới. Sau này ông viết tiếp bài Không 2, Tình khúc chiều mưa, Một lần cuối cho em và Buồn ơi chào mi...”.

Cuộc đời người nhạc công già thay đổi sau ngày giải phóng, phòng trà đóng cửa. Ông thất nghiệp và phải bán cả chiếc dương cầm của mình để lo cho gia đình. Nhạc sĩ xin làm công nhân soát vé ở bến xe miền Tây. Cũng chính ông xin một chân soát vé tại Bến xe Miền Đông cho nhạc sĩ Lê Hựu Hà lúc đó. Họ làm thành đội văn nghệ bến xe rộn ràng và lúc nào cũng vui tươi.
Và cuộc sống thời bao cấp ổn định. Người nhạc công dương cầm lừng danh thời nào mở lớp dạy nhạc cho những cậu ấm - cô chiêu để tìm lại cảm hứng sáng tác. Và rồi những trung tâm âm nhạc được mở lại, người ta lại thấy thấp thoáng cây dương cầm cùng hình bóng người nhạc sĩ già bên cạnh, như một người không tên bên cạnh tiệc rượu trong xã hội thời bao cấp khốn khó.

Cả một cuộc đời, Nguyễn Ánh 9 viết rất ít, khoảng 30 bài, nhưng tất cả những bài hát đều có kỷ niệm riêng của ông, nó vang dậy một cách rất tự nhiên và đó là tiếng lòng của người nhạc sĩ. “Cô đơn” là ca khúc mất 5 năm sáng tác và là ca khúc được Nguyễn Ánh 9 ưu ái nhất.
Nổi tiếng là vậy nhưng đối với Nguyễn Ánh 9, ông luôn tự coi mình chỉ là một nhạc công, cần với tiếng dương cầm, đi đôi với biết bao nhiêu giọng ca và làm biết bao nhiêu con tim yêu nhạc phải thổn thức.

Thời gian và không gian có thể ra đi, nhưng vương vấn tiếng dương cầm của người nhạc sĩ - nhạc công tài hoa Nguyễn Ánh 9 thì mãi mãi ở lại trong lòng khán thính giả.

Quảng cáo

.
Music 4 your soul. Powered by Blogger.

Advertisement (Quảng cáo)

Total pageviews

Lưu trữ Blog

Followers

Playlist for the New Day (Playlist Ngày mới)

Quảng Cáo

Popular Posts

Recent Posts

Advertisement