Cho dù có cách xa nghìn trùng mấy đi chăng nữa, thì hãy cứ yêu nhau đi khi ta vẫn còn sống - “Riêng một góc trời” là ca khúc nói lên tư tưởng yêu đời, yêu người đó của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên
"… Gọi tên anh mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau".
Tôi nhớ nhất là mỗi buổi sáng sớm của mùa thu, khi mặt trời còn chưa ló rạng, cái se lạnh sáng sớm cùng mấy chiếc lá rụng ngoài cửa sổ, bên ly cafe đen không còn nóng khi vừa mới pha xong. Bật chiếc radio nhỏ, bỏ đi những suy nghĩ nặng nề của công việc, những nỗi lo ngày thường và cả những chuyện tình cảm không như ý. Đắm chìm trong ca từ ngọt ngào của “Riêng một góc trời”, lắng nghe từng khoảnh khắc đã thấm sâu vào trái tim của những người yêu tình ca.
Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ
Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa
Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ
Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi
Nhắc đến “Riêng một góc trời”, người ta không thể không nhắc đến Tuấn Ngọc, chàng ca sĩ hào hoa rong ruổi qua biết bao nhiêu chặng đường của những bản tình ca muôn thủa, với chất giọng đầm ấm cùng điệu buồn chậm rãi của anh đã làm cho “Riêng một góc trời” giống như một câu chuyện tình với những hoài niệm và kỷ niệm xa vời,... không thể có hồi kết, để lại bao nhiêu cảm xúc trong lòng người yêu nhạc, đặc biệt là dòng nhạc tình Ngô Thụy Miên.
Xem thêm: Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
Mời bạn đọc lắng nghe và thưởng thức “Riêng một góc trời”, bản tình ca ấm áp của Ngô Thụy Miên, qua các tiếng hát Tuấn Ngọc, Bằng Kiều, cùng một số giọng ca khác.
-----------------------
Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi
Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu
Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa
Khi mùa đông về theo cánh chim bay
Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi
Một mai em nhé, có nghe thu về, trên hàng lá khô
Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau





