xmlns:fb='https://www.facebook.com/2008/fbml' Music for your soul..!: READERS WRITE

Advertisement

Showing posts with label READERS WRITE. Show all posts
Showing posts with label READERS WRITE. Show all posts
Trịnh Công Sơn
Trịnh Công Sơn
Trịnh Công Sơn (1939-2001) was a song writer, musician, poet and painter. He was born in Daklak, grew up in Huế, studied in Qui Nhơn, taught school in Bảo Lộc, and then finally moved to Saigon in 1965. A heavy drinker and smoker, he died of diabetes, liver and kidney failure. 

View more: MUSIC

He wrote over 600 songs, achieving his first hit, "Ướt mi" ["Wet Lashes"], in 1957. Joan Baez dubbed him the Bob Dylan of Vietnam. He often wrote about the ephemeral nature of life, as in the classic "Cát bụi" ["Sand and Dust"]. The singer most associated with him is Khánh Ly, whose husky, mournful voice helped to popularize his music. They often performed together on South Vietnamese university campuses. More recently, Hồng Nhung has also been celebrated for her jazzy interpretions of his songs.

View more: Share and introduce Trinh Cong Son's music to friends around the world


Trinh Cong Son’s songs are so strange, which were written by intellectual language. In another way, they are ‘weaved’ by the most beautiful words in the treasure of Vietnamese language. It takes years to understand some words or sentences in Trinh Cong Son’ songs, but not all of us can catch Son’s ideas, and some seem to be so different.

Xem thêm: Âm nhạc Trịnh Công Sơn sống mãi trong lòng công chúng


Son himself created his own unique school of music which is not only very sublime but also very sweet with simple melodies. Therefore, Son’s music is also for public, in other word, it is also for all because it is easy to remember.

Son’s songs will be immortal in people’s hearts not only in Vietnam but also in many countries like: France, Japan and America, etc.  People love to sing his songs. Many of those songs have been translated into many languages, most of them are in English, French and Japanese with different versions.


For examples:

+ Biết Đâu Nguồn Cội (Unknown origin)

+ Lặng Lẽ Nơi Này (The quiet world of mine / So silent here)

+ Một Cõi Đi Về (My own lonely world / A realm of return / A place for leaving and returning)

+ Cát bụi (Dusty sand / Sand and Dust)

+ Đời gọi em biết bao lần (Life has called you many times)

+ Em đến từ nghìn xưa (You’ve come a long time)

+ Gần như niềm tuyệt vọng (Something like despair)

+ Lời buồn thánh (Sad Sunday eve)


Một cõi đi về - Trịnh Công Sơn. 
Translated by Cao Thị Như-Quỳnh & John C. Schafer.


Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về

Lời nào của cây lời nào cỏ lạ
Một chiều ngồi say một đời thật nhẹ ngày qua
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa

Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi sông còn ở lại
Con tinh yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người

Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà

Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa
Từng lời tà dương là lời mộ địa
Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe

Trong khi ta về lại nhớ ta đi
Đi lên non cao đi về biển rộng
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì.

Hôm nay ta say ôm đời ngủ muộn
Để sớm mai đây lại tiếc xuân thì.

Many years I’ve wandered 
Going in circles, growing tired 
On my shoulders the sun and the moon 
Lighting a lifetime, a place for leaving and returning 

What word from the trees, what word from the grass 
An afternoon of pleasure, a life that is light a day passes 
First spring is gone, then summer as well 
In early fall one hears horses returning to a place far away 

Clouds overhead and sun on the shoulders 
I walk away, the river stays 
From the spirit of love comes an unbidden call 
And within myself a human shadow appears 

This rain reminds me of rain long ago 
It falls within me, drop by small drop 
Years without end and never a meeting 
One doesn’t know which place is home 

The road goes in circles miserable and sad 
On one side new grass, on the other dreams of the past 
Each sunset’s call is also the grave’s 
In the stream one hears the call of the sea 

When I return I remember leaving 
I climb the high mountain, go down to the wide sea 
My arms have not yet covered the world 
In the spring of life a desolate wind blows 

Today I drink and wake up late 
Tomorrow I regret the springtime I’ve lost.






14 years have passed since Trinh Cong Son passed away but we can still listen to his music from old records and his emotional performances on TV shows. Old singers who fall in love with his songs sing them at concerts throughout Vietnam. Young singers still sing his songs. People from all walks of life learn the lyrics of his songs by heart.

View more: Music
Singer Duc Tuan and children perform Trinh Cong Son's song  Photo: 24h.com.vn
Singer Duc Tuan and children perform Trinh Cong Son’s song
Photo: 24h.com.vn
Vietnamese have inherited more than 600 songs that he left. His smooth melody and beautiful lyrics had touched the hearts of millions.
The familiar topics in Trinh Cong Son’s songs are the sadness of war, the important role of love in our lives, their fate and patriotic songs. His music penetrated our lives directly and touches our soul.

View more:  Share and introduce Trinh Cong Son's music to friends around the world
Trinh Cong Son  Photo: nhaccuatui.com
Trinh Cong Son
Photo: nhaccuatui.com
Love songs account for a large proportion in the work of Trinh Cong Son, “Tearing lashes,” (Uot mi) “Remembering the sea,” (Bien nho) “Diễm of the Past” (Diem xua) and “Sad Love” (Tinh sau). Vietnamese want to know the identity of the girl who inspired the songs.
Trinh Cong Son’s songs reflect his philosophy on Buddhism. His songs are absorbed in Buddhism philosophy. They are a reflection of the Buddhist notion of impermanence (vo thuong) or Dukkha (kho de) – ­a Buddhist term commonly translated as “suffering”, “anxiety”. Son’s songs are reflected by Buddhism such as Evanescent bloom (Doa hoa vo thuong), Withering (Phoi pha), Lullaby for you (Ru em)…
The rhetorical context of lyric: unusual grammar, fresh diction and metaphors are in harmony with each other. It is difficult to separate music and poetry in Son’s songs. “Diễm of the Past” (Diem xua) is typical song.
“The rain still falls on the old temple
Your long arms, your pale eyes
Autumn leaves fall, the sound of soft steps
I look in the distance, straining to see”
(Mua van mua bay tren tang thap co
Dai tay em may thou mat xanh xao
Nghe la thu mua reo mon got nho
Duong dai hun hut cho mat them sau)

View more: Trinh Cong Son's music
Using stylistic devices makes his songs simple, familiar and unique, philosophical and emotional.
Singer Khánh Ly played an important role in populating Trinh Cong Son’s songs. Sơn met Khánh Ly in 1964 when he visited in Da Lat. In 1967 Khánh Ly and Sơn performed together at a place called Literature Club (Quan van) in Saigon. Many Vietnamese believe Trinh Cong Son wrote the song “Do You Still Remember or Have You Forgotten?” for Khanh Ly when she moved to American. Khanh Ly performed Son’s songs in the tea houses and made a cassette. Khanh Ly is famous for Son’songs such as Scent of the ephemeral bloom (Quynh Huong), Eternal lullaby (Ru em tung ngon xuan hong), Like a flying crane (Nhu canh vac bay), A place for leaving and returning (Mot coi di ve).
Singer Khanh Ly  Photo: thanhnien.com.vn
Singer Khanh Ly
Photo: thanhnien.com.vn
We can find ourselves in Trinh Cong Son’s songs. His melody shares with us the sadness, makes us love life much more. It makes Trinh Cong Son music last forever.



Diễm of the Past!

The rain still falls on the old temple
Your long arms, your pale eyes
Autumn leaves fall, the sound of soft steps
I look in the distance, straining to see

The rain still falls on small leaves
In the afternoon rain I sit waiting
In your footsteps leaves quietly fall
Coldness suddenly pervades my soul

This afternoon rain still falls why don't you come
Memories in the midst of pain
How can we be with each other marks of pain appear
I beg you to return soon

The rain still falls, life's like a sea storm
How do you know a gravestone feels no pain
Please let the rain pass over this region
In the future even stones will need each other

The rain still falls, life's like a sea storm
How do you remember traces of migrating birds
Please let the rain pass over this region
Let the wanderer forget he's wandering .


Đã 14 năm trôi qua, từ cái ngày Trịnh Công Sơn từ giã cõi đời, nhưng trong đời sống âm nhạc Việt Nam, ông vẫn là người nhạc sĩ hiện hữu rõ nhất trong từng hơi thở và nhịp đập của mọi con tim yêu nhạc Việt.

âm nhạc của Trịnh Công Sơn sống mãi
Đã 14 năm trôi qua, nhưng âm nhạc của Trịnh Công Sơn
 vẫn sống mãi trong tâm hồn công chúng.
Ngày 1/4/2001, người ta bàng hoàng khi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn qua đời. Trong lịch sử văn nghệ sĩ Việt Nam bấy giờ, chưa từng có đám tang nào lịch sử như đám tang của Trịnh Công Sơn, hàng nghìn người bên linh cửu người nhạc sĩ, với đủ các từng lớp trong xã hội. Điều này chứng minh cho chúng ta thấy rằng, âm nhạc của ông được mọi giai cấp yêu chuộng và sẽ sống mãi cho đến mai sau.

Xem thêm: Music (Âm nhạc) 

Dù có ở cõi ngàn thu, nhưng Trịnh Công Sơn đã để lại một hình bóng của một ngọn núi, và không bao giờ mất. Các sáng tác của ông được rất nhiều khán thính giả đón nhận bằng chính con tim và khối ốc của mình. Trịnh Công Sơn đã cống hiến cả một đời mình cho âm nhạc, cho những bài ca về thân phận hữu hạn của kiếp người, về tình yêu quê hương đất nước, những tác phẩm của ông vượt lên trên cả định mệnh và sự nghiệt ngã của số phận con người.
14 năm trôi đã đi qua, từ cái ngày Trịnh xa rời cõi tạm, hình dáng của những bản Trịnh ca vẫn còn rất rõ trong đời sống nhạc của nước nhà. Các sáng tác đó vẫn luôn được đón nhận, trân trọng và yêu mến với tất cả mọi người.

Trịnh ca tự nhiên như nước từ nguồn thấm vào con tim người nghe nhạc, giúp người yêu nhạc luôn yêu thêm để sống, để thấy sự chia sẻ và an ủi những nỗi tuyệt vọng và cả những niềm vui.
Trần Đăng Khoa là một nhà thơ sống mãnh liệt cùng những ca khúc Trịnh, ông cho rằng: Dù đi đến đâu, ta cũng thấy mọi người hát nhạc Trịnh, nhạc của ông chiếm hầu như gần hết tâm hồn người con xứ Việt, len lỏi vào những con hẻm sâu thẳm nhất của công chúng Việt kiều xa xứ. Hầu như ở đâu đi chăng nữa, cũng có người yêu mến Trịnh Công Sơn.

Xem thêm: Nhạc sĩ Phạm Duy 

14 năm đã trôi qua, âm nhạc cùng những bản tình khúc của TrịnhCông Sơn, vẫn còn vang mãi, ẩn chứa nhiều ý nghĩa, thân phận, kiếp người, tình yêu, đất nước,…  cho hôm nay, cho tương lai, và cho cả mai sau.

Cho dù có cách xa nghìn trùng mấy đi chăng nữa, thì hãy cứ yêu nhau đi khi ta vẫn còn sống - “Riêng một góc trời” là ca khúc nói lên tư tưởng yêu đời, yêu người đó của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên
"… Gọi tên anh mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau".

Riêng một góc trời
Riêng một góc trời


Tôi nhớ nhất là mỗi buổi sáng sớm của mùa thu, khi mặt trời còn chưa ló rạng, cái se lạnh sáng sớm cùng mấy chiếc lá rụng ngoài cửa sổ, bên ly cafe đen không còn nóng khi vừa mới pha xong. Bật chiếc radio nhỏ, bỏ đi những suy nghĩ nặng nề của công việc, những nỗi lo ngày thường và cả những chuyện tình cảm không như ý. Đắm chìm trong ca từ ngọt ngào của “Riêng một góc trời”, lắng nghe từng khoảnh khắc đã thấm sâu vào trái tim của những người yêu tình ca.


Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ

Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa
Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ
Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi

Nhắc đến “Riêng một góc trời”, người ta không thể không nhắc đến Tuấn Ngọc, chàng ca sĩ hào hoa rong ruổi qua biết bao nhiêu chặng đường của những bản tình ca muôn thủa, với chất giọng đầm ấm cùng điệu buồn chậm rãi của anh đã làm cho “Riêng một góc trời” giống như một câu chuyện tình với những hoài niệm và kỷ niệm xa vời,... không thể có hồi kết, để lại bao nhiêu cảm xúc trong lòng người yêu nhạc, đặc biệt là dòng nhạc tình Ngô Thụy Miên.


Mời bạn đọc lắng nghe và thưởng thức “Riêng một góc trời”, bản tình ca ấm áp của Ngô Thụy Miên, qua các tiếng hát Tuấn Ngọc, Bằng Kiều, cùng một số giọng ca khác.
-----------------------

Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi

Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu

Tìm đâu thấy, tìm đâu thấy nữa

Khi mùa đông về theo cánh chim bay
Là chia cách đôi nơi, là hạnh phúc rã rời, người ơi

Một mai em nhé, có nghe thu về, trên hàng lá khô

Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau







Trinh Cong Son
Trinh Cong Son has been the close and friendly name to many people. Sometimes, he is the CONFIDANT to share the feelings of sadness and happiness by singing his marvelous songs whose lyrics are weaved by brilliant but simple and meaningful words which take a lot of time to understand some phrases and sentences in more than 500 songs of this talent musician. His music is so strange! Sweet floating sadness! It insinuates the human heart to make a cool and sparkling lake with holy melodies.


View more: Music

+“Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.” (Mưa hồng)
["For this life lasts too long for sadness" (Life too long for sadness)]

 

 + “Vì sao tôi sống? Vì Đất nước cần một trái tim.”(Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui)
["Surely I realize my existence is because A country needs a son". (Each day I choose a joy)]


More than 70 of his songs have been translated into many languages, such as: English, French, Japanese, etc. because translators love Son’s songs very much and want to share and introduce those songs to friends around the world. However, according to Professor Buu Y, a famous translator and a close friend of Trinh Cong Son, right before translating Son’s songs, translators surrender. Translating is only for the sake of love for his music. Many English translational versions of Vân Mai, Trần Duy Tính, Như Quỳnh, and Khương Duy, etc. or some foreigners, such as: Richard Fuller, Patrick Gallagher, John C. Schafer and Jason Gibbs, etc. try to convey Son’s ideas in his songs. Those English translational versions only help us understand the general meaning but are too difficult to sing like Vietnamese versions.

View more: Nguyễn Ánh 9 


Translating Trinh Cong Son’s songs is an attractive trend. Beside that, there has not been any certain research on this problem in the light of linguistics.


Mưa hồng                                     Life too long for sadness


Trời ươm nắng cho mây hồng                                 First the sun, then pink clouds
Mây qua mau em nghiêng sầu                                 Clouds grow thick, you grow sad
Còn mưa xuống như hôm nào                                 Every day, afternoon
Em đến thăm mây âm thầm mang gió lên               Here you come, rising wind, then rain falls

Người ngồi đó trông mưa nguồn                             Sitting there, in your cloud
Ôi yêu thương nghe đã buồn                                   Oh my love, sadness pours
Ngoài kia lá như vẫn xanh                                      On the leaves, wet and green
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng   Rivers here, rising fast, find high ground

Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao                      This time you've cried all afternoon
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu                             Even more rain than yesterday
Em đi về cầu mưa ướt áo                                         Now you've soaked all your dry clothes
Đường phượng bay mù không lối vào                     Let me dry all your soaked clothes
Hàng cây lá xanh gần với nhau                               Let me mop everywhere you were

Người ngồi xuống mây ngang đầu                          Every day in your cloud
Mong em qua bao nhiêu chiều                                Sitting there, choked up voice
Vòng tay đã xanh xao nhiều                                   Red-blotched eyes, teary face
Ôi tháng năm, gót chân mòn trên phiếm du           Too much rain, shoes will rot, feet splashing

Người ngồi xuống xin mưa đầy                             Much too much, turn it off
Trên hai tay cơn đau dài                                         My too ears start to hurt
Người nằm xuống nghe tiếng ru                             Close your eyes, hear me sing
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.                      For this life lasts too long for sadness

Trinh Cong Son

MAX BRUCH - Violin Concerto No, 1 in G Minor. Op. 26. - SHLOMO MINTZ/Claudio Abbado/Chicago Symphony

DOI DEP
Đôi Dép - Nguyễn Trung Kiên
Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...
ĐÔI DÉP (Nguyễn Trung Kiên)
Trong những năm 60 của thế kỷ trước, tên tuổi Trịnh Công Sơn thường xuất hiện trên những tạp chí uy tín ở nước ngoài như New York Times, Le Monde, Figaro... và báo chí Mỹ từng so sánh anh là một Bob Dylan của Việt Nam. Trong nhiều cuộc trả lời phỏng vấn báo chí trong cũng như ngoài nước, Trịnh Công Sơn chỉ nói đến những mơ ước của anh về quê hương, về bạn bè, về tình yêu... Anh không bao giờ đề cập đến chính trị, đơn giản chỉ vì anh không quan tâm đến chính trị.


  • Như Những Dòng Sông - Tản Mạn Về Nhạc Sĩ Trịnh Công Sơn


Trong cuộc đời nổi tiếng khá sớm của mình, Trịnh Công Sơn đã trải qua rất nhiều kinh nghiệm về nhân tình thế thái, đã quen biết với vô số nhân vật tiếng tăm của cả hai chế độ. Trong tất cả các mối quan hệ ấy, anh chỉ nợ người đời ân tình mà không mang nợ vật chất. Anh vẫn e ngại những ngộ nhận, nhưng không bao giờ coi a là kẻ thù. Suốt một cuộc đời tha thứ và nhường nhịn, đó là những đức tính không phải ai cũng có thể có được.

... Em là tôi và tôi cũng là em.




Chẳng ai tin. Người không tin nhất chính là anh. Đừng tin!                                    
           Đừng nghe tôi nói lời tăm tối
           Đừng tin tôi vì tiếng cười
           Tôi như là người ngồi trong đêm dài
            Nhìn tôi đang quá ngậm ngùi.


   

Xem thêm: TRỊNH CÔNG SƠN

Tôi với em không thể là một được bởi vì em là muộn phiền và muộn phiền thì đối nghịch với hồn nhiên mà tôi mơ ước. Hồn nhiên lấp lánh như mặt trời trong lắm bài. Trịnh Công Sơn mơ ước trở về với hồn nhiên như trở về với bản chất của anh, như trở về với con chim thuở nhỏ, với hoa trên đồng xanh một sớm mai rất hồng. Anh muốn trở về với thật thà, với khờ dại, với ngây ngô, anh ngẩn ngơ nhìn người kia, dường như chờ đợi thật ra đang ngồi thảnh thơi, anh nhìn đứa bé. Đứa bé! Đó mới là một của Trịnh Công Sơn, bởi vì đó là hồn nhiên, đó là cội nguồn, đó là quê nhà nằm sâu trong tiềm thức của anh. Hồn nhiên có khi trở về lồng lộn trong cả bài hát như cánh diều lồng lộng trong không, có khi âm thầm, văng vẳng, thiết tha, sâu lắng trong một câu, trong một chữ...

Quảng cáo

.
Music 4 your soul. Powered by Blogger.

Advertisement (Quảng cáo)

Total pageviews

Categories (Mục)

Lưu trữ Blog

Followers

Playlist for the New Day (Playlist Ngày mới)

Quảng Cáo

Popular Posts

Recent Posts

Advertisement