xmlns:fb='https://www.facebook.com/2008/fbml' Music for your soul..!: GIFTS FOR LIFE

Advertisement

Showing posts with label GIFTS FOR LIFE. Show all posts
Showing posts with label GIFTS FOR LIFE. Show all posts
Nhìn những cụ già đang sống những giây phút cuối đời, tôi tự hỏi: “Họ đang nghĩ gì?”. Khi ta ngoảnh mặt nhìn lại cuộc đời một con người, ta nhận thấy rằng: người ta thích ganh đua lúc tuổi trẻ; còn khi đổ bệnh về già, tất cả những gì người ta có đều là vô nghĩa...

Sống với mục đích của bản thân
Sống với mục đích của bản thân.
Một ngày nào đó mình cũng thế! Của cải là gì? Địa vị có là gì?… Những thứ đó chỉ là phương tiện và chẳng có phương tiện nào hoàn toàn tốt cả. Khi đứng giữa cái chết và sự sống, ta chỉ còn thấy con đường duy nhất của mình lúc đó chính là Đức Tin. Niềm tin cho con người ta sự bình an, thứ mà mọi người đang nhọc công kiếm tìm trên cõi đời này.
Người mạnh và kẻ yếu đều phải... chết. Nhưng chết trong điều kiện như thế nào mới là điều đáng trân trọng, tùy vào cách con người ta sống mà ta có thể chết trong đau khổ hay chết trong bình an. Tuổi trẻ còn quá sớm để nghĩ đến cái chết? Nhưng ai mà biết được: sáng mai, ta còn thấy bình minh nữa hay không?
Chứng kiến những giây phút cuối đời bên những con người cao tuổi, bệnh tật, nhìn thấy sự sợ hãi và lo lắng của họ, tôi tự nhủ: Đừng để cuộc đời mỗi người chúng ta trôi qua một cách vô nghĩa, mà hãy sống đúng với những giá trị mà mình đang có, đó là lòng cảm thông, là tình huynh đệ, là tình bạn và là tình yêu. Mọi người trong chúng ta, ai cảm nhận được tình yêu và sống để yêu, người đó bình an thật. Còn những con người bất an trong tâm hồn, chạy theo danh vọng chưa biết rằng, đó không phải là tất cả những gì họ có.
Xem thêm: iPhonevà nỗi lòng người mẹ 

Riêng tôi, tôi còn quá trẻ, nhưng tôi không quá sớm để nói về đời người ý nghĩa như thế nào. Ai mà không muốn được yêu thương, không muốn được hạnh phúc? Và khi ta cho đi người khác niềm hạnh phúc, chính là lúc ta được yêu thương.
Ai cũng vội và đường thì đông đúc. Hai chiếc xe honda chạy vụt qua một con hẻm nhỏ, va phải nhau, xe hư nhưng may mà không ai bị gì cả. Hai người cùng xin lỗi:
    - Xin lỗi, tôi vội quá thành ra đụng phải anh.
    - Tôi cũng vậy nên chẳng tránh kịp, mong anh thông cảm.
Cả hai cảm ơn nhau và mỉm cười. Họ tiếp tục đi và trong lòng họ thật nhẹ nhàng.
Một đoạn đường khác, một vụ đụng xe tương tự. Bên này đỗ lỗi cho bên kia, bên kia lại đỗ lỗi tại bên này, không ai chịu ai, rồi sinh ra vũ lực. Người dân đứng ra giải quyết rồi thì ai đi đường nấy và trong lòng đầy bực bội, khó chịu.


Vậy, điều làm cho 2 vụ trên trở nên khác nhau là gì. Kết quả thật lạ khi “Cám ơn” và “Xin lỗi” được nói ra đúng lòng người và đúng lúc, đúng nơi.
Xem thêm: iPhone và nỗi lòng người mẹ
Đôi khi ta mãi đi tìm kiếm những chân trời khoa học, những điều mới lạ, những kiến thức hàn lâm mà quên đi những điều thân thương nhất quanh mình, những điều mang lại lợi ích to lớn cho bản thân, gia đình và xã hội. Tất nhiên, học hành rất quan trọng và cần thiết nhưng điều đáng nói ở đây là học để làm gì, mục đích và ý nghĩa của việc học là gì mới là điều đáng phải tìm kiếm?
Câu chuyện trên tuy rất bình thường nhưng để lại rất nhiều ấn tượng nơi tôi. Điều gì đã giải quyết một cách đơn giản những việc mà người đời cho rằng rất phức tạp, và điều gì khiến phức tạp hóa vấn đề đối với những việc tưởng chừng như rất đơn giản?
Cuộc đời ý nghĩa và tươi đẹp với câu chuyện thứ nhất, hai người đàn ông lên đường trong bình an dù vừa xảy ra chuyện không tốt. Và cuộc sống trở nên khó khăn, buồn bực với câu chuyện thứ 2 khi hai người ra đi trong nặng nề, khó chịu. Đáng ra đâu đến nỗi vậy!
Lời “cám ơn” và “xin lỗi” được nói ra thật với lòng mình, đúng lúc thì cuộc đời sẽ ý nghĩa hơn là một điều kỳ diệu. Có lẽ chăng những điều như thế rất cần trong xã hội hôm nay?
Cám ơn bạn đọc Louis đã gửi bài. Chúc bạn sức khỏe và bình an.
Rất Xin lỗi, nếu bài viết phiền đọc giả.
Nhưng nếu không, xin hãy chia sẻ. Cám ơn bạn rất nhiều!
Louis


Ảnh của Hội những người thích đọc tin tức 24h.
Em rất mến,
Mẹ cha chúng ta là những người mang nặng đẻ đau để sinh thành và nuôi dưỡng ta lớn khôn như ngày hôm nay. Phụ huynh nào mà không muốn con cái mình học hành thành người, để sau này thành công trên bước đường công danh, cho dù có một nắng hai sương cũng không ngại gian khổ lo cho em từng bữa cơm, từng manh áo, từng bước chân em đi đến trường. Thế mà sao em nỡ đối xử tệ với đấng sinh thành của mình, hả em?
Thực sự là mọi người rất buồn khi nghe câu chuyện của mẹ em kể. Em là người trẻ, là con trai, sức dài vai rộng, đã lên cấp 3 nhưng sao lại không đi học? Em đòi phải có xe đạp điện, phải có iPhone cho bằng bạn bằng bè. Vì muốn con đi học và vì thương con, nên mẹ em đành phải đáp ứng đầy đủ nhu cầu của em. Em quá nông nổi và dại dột, em đã làm cho cha mẹ mình phải khổ tâm vì cái suy nghĩ quá non nớt của em.


Em thấy đó, cha em đi làm thuê cho người ta, còn mẹ em thì đồng nát, ve chai, lo ăn cho cả gia đình còn chưa đủ thì lấy đâu ra số tiền bạc triệu để đáp ứng cho em? Em quá vô lý. Nhưng vì thương con nên mẹ em đã phải lấy những gì tích góp bấy lâu nay và cố gắng chạy vạy thêm để mua cho em iPhone như em mong ước. Em có biết rằng đó là chiếc iPhone bất hiếu, là chiếc iPhone đua đòi và sĩ diện hão của em? Nếu bạn bè của em biết đến sự bất công như thế, chắc rằng họ sẽ lên án và chê cười em nhiều lắm. Vì em quá quắt rồi, em không xem ai ra gì cả, ăn chơi và sống trên mồ hôi của cha mẹ em. Gieo nhân nào ắt gặp quả đấy thôi em à, gieo bất nhân cho mẹ cha thì nó cũng sẽ đến trong đời em thôi.
Hãy nhận ra lỗi lầm trước khi quá muộn, xin lỗi mẹ đi em, để cha mẹ em nghe một câu tha thứ từ em chỉ vì một phút nông nổi của mình. Trả lại hành cho cửa hàng điện thoại với tấm lòng hối cải, từ bỏ những thói hư của mình. Em hãy nhìn nhận thực tế với những gì mình có để cố gắng hơn nữa mà vươn lên. Mọi người đều mong rằng em hiểu được nỗi hy sinh trời bể của cha mẹ để em siêng năng học hành và phấn đấu trở thành người có ích bằng đúng với thực lực và chí trai của em, em trai ạ!
Chúc em bằng an và đừng vì nông nỗi của tuổi trẻ mà để cha mẹ phải cực vì em.


Câu chuyện của một bạn trên internet:

Hôm nay mình làm ca trưa, thấy một cô tầm ngoài 60 tuổi, mặc bộ quần áo cũ kỹ rách nát, đi đôi dép đã đứt quai, nói chung trông cô rất khổ hạnh vào quán mình.Thấy cô, mình chạy lại hỏi cô mua gì nhưng cô ngập ngừng không chịu nói. Mãi về sau cô mới nói là cô đi mua điện thoại iPhone.Mình và các nhân viên trong quán thực sự rất bất ngờ, hỏi ra mới biết là cô đi mua điện thoại cho con trai, con trai cô năm nay lên lớp 10 nhưng nhất quyết không chịu đi học nếu không có xe đạp điện với điện thoại đẹp. - Cô không có tiền mua xe, cô chú có bao nhiêu tiền bao năm dành dụm, cố gắng đi vay mượn để mua cho thằng cu nhà cô cái điện thoại này thôi. Cô thì hàng ngày đạp xe đi lượm ve chai, cũng được dăm chục, hôm nào nhiều cũng được trăm nghìn cháu ạ. Chú nhà cô thì sức khỏe không tốt, thi thoảng có việc người ta thuê gì thì chú làm đấy thôi.Nghe cô nói, nhìn mắt cô rưng rưng như sắp khóc mà nghẹn cả lòng- Cô muốn con cô đi học lấy cái chữ để mở mày mở mặt, chứ đời cô chú ít học cũng khổ lắm rồi. Thằng cu nhà cô còn nhỏ nên dại dột lắm, không mua điện thoại cho, nó mà nghỉ học thì cô chú khổ tâm lắm cháu ạ.Nghe cô nói vậy mà mình cũng thấy đau lòng.





Quảng cáo

.
Music 4 your soul. Powered by Blogger.

Advertisement (Quảng cáo)

Total pageviews

Categories (Mục)

Lưu trữ Blog

Followers

Playlist for the New Day (Playlist Ngày mới)

Quảng Cáo

Popular Posts

Recent Posts

Advertisement